Review: Vũ Luyện Điên Phong

by Ngũ Gia
2 comments

Thật sự ngàn lần tạ lỗi với đạo hữu Hạc Trọc Lông!. Bài review này được gửi tới THQ ngày 31/8, mà tới bây giờ mới nhớ để đăng lên. Tặng Hạc Trọc Lông đạo hữu 2 viên linh thạch để tạ lỗi vậy :3!! .O O.

Review: Vũ Luyện Điên Phong

Review: Vũ Luyện Điên Phong

Truyện: Vũ Luyện Điên Phong

Tác giả: Mạc Mặc

Thể loại: Huyền Huyễn

Reviewer: Hạc Trọc Lông

Tình trạng: gần 5k5 chương vẫn đang ra!!!

Review đánh giá truyện Vũ Luyện Điên Phong của Mạc Mặc:

Vốn truyện này nằm trong list truyện cần lưu ý và định ưu tiên để đọc vì thấy dài (cơ bản mình thấy một truyện muốn xây dựng nên một bố cục tốt thì khó mà ngắn được); xếp hạng cao. Tuy nhiên, sau những thất vọng đến từ Bách Luyện Thành Tiên và Đế Bá (đều khá dài) thì không còn hào hứng nhiều. Rảnh rỗi, thử cày một mạch hơn 2000 chap bản dịch và chia sẻ một chút cho các bạn tham khảo.

Truyện mở đầu khá hứa hẹn với nvc Dương Khai làm lao công ở Lăng Tiêu Các tại nước Đại Hán. Điểm yếu về thể chất hạn chế tu luyện nhưng lại có ý chí nghị lực kiên trì bất khuất phi thường. Mô típ này thì mình thích. Nó hơi giống Hàn Lập và Lâm Minh (Vũ Cực Thiên Hạ) đều lấy ý chí, nghị lực dùng mưu trí nhiều chứ không dựa vào quá nhiều may mắn hay cơ duyên hoặc thể chất siêu việt.

Về nhân vật phụ, tác giả có vẻ khoái sắc hiệp nên nhân vật nữ nào dù vớ vẩn mấy cũng miêu tả rất khêu gợi, thậm chí có đoạn nvc được một em phục vụ Bj (là gì tự google nhé). Thôi thì cứ tạm coi đây là ưu điểm nhỏ của truyện đi. Có tí nữ sắc cũng thêm màu sắc cho truyện.

Truyện có vẻ cũng tham khảo ý tưởng của nhiều tác phẩm khác, đưa ra câc thánh linh, vị diện thấp chui lên vị diện cao, tu luyện từ yêu, ma rồi về sau lại thêm cả Vu-Man (cái vụ Man này ai đọc Cầu Ma biết ngay)… rồi thì hé lộ các cố sự lâu đời từ vị diện này đến vị diện kia.. vvvvv – miêu tả các chiêu thức đấu đá cũng khá đẹp.

Vậy đâu là những cái không hay của truyện? Nêu ra sau đây chắc khiến nhiều fan của truyện này nhảy dựng lên đập bàn :).

1. Điểm trừ đầu tiên như thói quen của Hạc là luôn soi vào nvc. Như đã nêu trên, tác giả vào đầu miêu tả ca ngợi nvc là ý chí, nghị lực, bất khuất, cơ trí. Ok. Nhưng càng về sau toàn thấy nvc cảm tính đến phi lý trí, cái nghị lực thì chỉ thể hiện qua việc chịu khổ khi tu luyện công pháp và luyện thể. Xuất thân từ Dương Gia, nơi nhân tình nhạt, đấu đá tàn khốc nên nvc cũng thể hiện được sự cơ trí lạnh lùng trong cuộc đấu tại Trung Đô. Tuy nhiên, quá trình phiêu bạt sau đó thực sự khá mâu thuẫn khi hơi tí lại ra tay, mạo hiểm vì những người không có giao tình lắm. Lý do: Vì tác giả muốn tạo ra các rắc rối để nvc vô tình bị cuốn vào rồi chui vào đủ loại bí cảnh. Mà cái vụ bí cảnh này thì về sau lặp đến không thể lặp hơn. Ít truyện nào mà cho nvc hơi tí chui vào bí cảnh như vậy. Mà cái sự mâu thuẫn về tư duy con người thế này thì Hạc rất không thích. Nvc lại còn thích (hay tác giả thích) ôm đồm người quen đến quá là nhiều. Nó không chỉ là 1 người làm quan cả họ được nhờ mà đến mức: nvc cứ đi lên vị diện cao hơn là phải bê cả mấy tông môn lên theo rồi phải nâng hết bạn bè lên level cao bằng đám lão quái vật sống mấy vạn năm ở những vị diện cao hơn. Vụ này thì còn hơn cả Linh Vũ Thiên Hạ (chỉ nâng cho mấy người trong nhà được lợi nhờ huyết mạch thôi).

2. Cũng liên quan nvc, nói thực là sẽ rất nhàm chán và thấy mất sướng nếu bạn đọc nvc cứ một mạch ngẫu nhiên vào bí cảnh và ăn cái ngon nhất, không có trắc trở gì cả. Có nhiều lúc gặp trắc trở đến chết chắc vì sự đầu đất, thiếu tính toán (cái này lại ngược hẳn với nvc hồi ở Trung Đô) như vụ Yêu tộc Huyết Môn rồi lại may mắn có Thiên Hình xuất hiện cứu giúp. Có thể nói, càng về sau sẽ càng gặp mấy đoạn kiểu: ta khống chế bạn mày, có lúc chỉ là bạn mới quen, giao bảo vật hộ thân ra đây bó tay chịu trói rồi tao thả bạn mày đi. Cái loại chém gió lừa người thế này lẽ ra chỉ lừa được mấy con gà mờ chứ nvc vốn được miêu tả lạnh lùng cơ trí ở phần đầu nhưng lên Tinh Giới xong là dính suốt.

3. Phần bối cảnh: Tác giả chắc học mô típ Tiên Nghịch cho 1 vương triều, trên 1 đại lục rồi lên cả tinh vực, rồi lên tiếp rộng hơn. Nhưng dở cái là cho nvc đi lướt vèo thấy cái vũ trụ cấp trên cứ không được to như miêu tả lúc đầu lắm. Nhiều lúc cảm thấy như bát phở khổng lồ quảng cáo sẽ có đủ món thịt gà, bò , cá mập, cá voi rồi cuối cùng chỉ được nhìn qua không được ăn.

4. Lại về phần con người, thứ Hạc luôn soi. Nv phụ. Có thể nói truyện tốn rất, rất, rất nhiều dòng cho cái gọi là “nói nhảm”- hay không biết gọi là cái loại gì, như sau: Thường xuyên xuất hiện cái đoạn khi nam hiếp nữ, mắt chó nhìn người, hơi tí lại có một đám toàn tâm lý trẻ trâu nói giọng ưc hiếp từ cấp thấp đến cấp cao từ thành lớn đến quán ăn. Rồi trong lúc tuyệt vọng thì nvc nhảy ra, rồi thì quần chúng bình luận kiểu “mày chết chắc” kẻ xấu thì mỉa mai, khinh thường, sau đó nvc cho cả làng ngã ngửa. Cái chiêu này mấy truyện của Thiên Tằm Thổ Đậu dùng nhiều, chủ yếu để kích thích tâm lý độc giả lên tí. Nhưng truyện này thì dùng quá nhiều đến phát ngán.

5. Cũng liên quan đến con người. Vấn đề tu luyện. Ở vị diện thấp, miêu tả nv phụ sống cả vạn năm thiên tư và nghị lực kinh người mới tu đến Nhập Thánh và Thánh Vương. Lên vị diện cao hơn, ừ thì có điều kiện tốt hơn nhưng đâu thể cho mấy thằng bồi bàn vớ vẩn cấp Thánh Vương hay mấy đứa công tử bột đầu óc thì dốt, tâm lý nghị lực thì bằng 0, thế mà tu vi còn trên cấp Thánh Vương đến mấy cấp. Rõ ràng miêu tả nvc và bạn bè quá trình tu lên trên Thánh Vương thì ngoài linh khí, tài liệu còn cần tư duy, cảm ngộ, ý chí… thế thì mấy đứa não tàn trẻ trâu lấy đâu ra để tu lên đến mấy cấp độ Phản Hư, Hư Vương đòi hỏi trí tuệ tư duy cao siêu, cảm ngộ pháp tắc thiên đạo? Rồi liên quan đến tâm tính? Mấy cao thủ từ già đến trẻ của vị diện cấp cao, đã tu luyện lâu năm thì trí tuệ và tâm tính (phải cơ trí, bình tĩnh…) đâu phải dạng vừa, nhưng đối mặt nvc cứ thấy các cao thủ cứ bộp chộp, nóng vội, nhỏ nhen, đố kỵ tham vặt… Cái này nếu so sánh trong truyện Đại Kiếp Chủ sẽ thấy sự đối lập hoàn toàn. Ví dụ: Nv Đông Hoàng Sơn dạng thiên kiêu đỉnh cao khi đối đầu nvc chính Phương Nguyên, không hề đố kỵ khinh thường nvc xuất thân kém hơn, không cho đàn em làm thịt mà tự tin- ta có đạo của ta, so tài công bằng. Chốt lại, dù có một số ưu điểm nhỏ nhưng về cơ bản thì thấy truyện Vũ Luyện Điên Phong như thể một dạng cóp nhặt ý tưởng của nhiều tác phẩm khác rồi nhồi vào và kéo dài lê thê ra, có lẽ để thực hiện cái ý tưởng được lòng đám theo chủ nghĩa “Trung Hoa anh hùng”- cho nvc cứu thế nâng level cho cả nước mình từng bước lên level cao nhất. Ôm đồm vô địch luôn. Như Thạch Hạo ở Thế Giới Hoàn Mỹ cũng chỉ vì cố gắng cứu sống bạn bè người thân thôi. Trên đây là kết quả cày hơn 2000c Vũ Luyện Điên Phong của Hạc 🙂

Bài liên quan

2 comments

bon 20 Tháng Chín, 2020 - 8:24 sáng

review thế này hết muốn đọc luôn…thể loại truyện yy này chắc chỉ có newbie mới thấy hay (giống thể loại truyện lão Thổ Đậu ngày trc mình cũng mê loại này lắm nhưng giờ nuốt k trôi)

Reply
Hạc Trọc Lông 27 Tháng Chín, 2020 - 3:02 sáng

Chính xác nó là sự lặp lại nhiều lần các tình tiết kiểu truyện Thiên Tằm Thổ Đậu đó bạn. Phần đầu của truyện khá thu hút và chắc cũng là lý do giúp truyện giai đoạn đầu trụ lâu trên BXH: copy ý tưởng và ghép các phần đầu của các truyện đã thành công trước đó như Tiên Nghịch, Vũ Cực Thiên Hạ, Phàm Nhân Tu Tiên,….
Về sau thì lặp lại đến quá mức các cảnh hay thấy ở truyện của Thổ Đậu: thiếu gia, não tàn nhưng bố làm to đi cùng đám tay sai vây quanh chửi bới, doạ nạt người gặp nạn. Hai bên có khi không ra tay mà dành đến 1-2 trang để … chửi nhau và chờ main cho chúng mày té ngửa 🙂

Reply

Leave a Comment