Review: Đô Thị Dạ Chiến Ma Pháp Thiếu Nam

Lần đầu viết review, thẹn với tài văn chương thô lậu, như có điều không phải, còn thỉnh chư vị đạo hữu bỏ quá cho tại hạ. Tại hạ 13 tuổi nhập đạo tu hành, tới nay đã đôi mươi có lẻ, bất giác đã 8 năm trôi qua, tuy không dám xưng duyệt thư vô số, nhưng tự nhận trong bụng vẫn có chút kinh luân, nay mạo muội lấy cho chư vị cùng chiêm ngưỡng một hai.

Review: Đô Thị Dạ Chiến Ma Pháp Thiếu Nam

Review: Đô Thị Dạ Chiến Ma Pháp Thiếu Nam

Truyện: Đô Thị Dạ Chiến Ma Pháp Thiếu Nam

Tác giả: Nguyện Tâm Bất Biến

Thể loại: Đô Thị, Dị Năng

Reivewer: Trăng Sáng Bao Lâu Có ?

Tình trạng: gần 500 chương đang ra

Thư danh lại viết: Đô Thị Dạ Chiến Ma Pháp Thiếu Nam. Nói tới bộ kỳ thư này, năm xưa cũng là tại hạ vô tình dạo chơi trên diễn đàn lụm được, người viết cũng chỉ là kẻ hèn một cái sinh viên sắp tốt nghiệp, nhưng cổ nhân đã nói sao: “Chớ khinh thiếu niên nghèo”, bút lực tuy không nói cao siêu đến đâu nhưng thắng ở cấu tứ rõ ràng, cốt truyện vững chắc vậy. Lại nói chút về cốt truyện: Thế giới lấy bối cảnh hiện đại đan xen với dạ chiến thế giới (yếu tố huyền huyễn trong truyện) có 2 giai tầng khác biệt là người thường và tham gia giả (người được dạ chiến thế giới ban cho năng lực đặc biệt), mỗi cái tham gia giả đều là những con người ưu tú kiệt xuất của nhân loại được dạ chiến thế giới tuyển chọn và ban cho năng lực riêng (rất nhiều như tu tiên, cổ võ, đấu khí,…tất cả mọi năng lực của các truyện khác trộn lẫn lại và tất nhiên tác giả đã không biến nó thành một nồi cám lợn mà là một món lẩu ngon tuyệt với sự kết hợp hài hòa giữa các hệ thống sức mạnh khác nhau). Thiên tài thứ mà người ta nhắc về tham gia giả, ấy là quy luật phép tự cổ chí kim của dạ chiến thế giới, ấy thế mà vẫn có ngoại lệ, vâng thưa các đạo hữu không ai khác ngoài nhân vật chính của chúng ta Phương Nhiên tiểu hữu, chàng trai sinh viên năm 2 của một đại học thuộc loại trung bình trong xã hội, giữa một đám tham gia giả trai tài gái sắc không giàu thì giỏi thì Phương tiểu hữu của chúng ta lại bình thường tới cực điểm, như chú gà giữa hạc..ak không bầy côn bằng phượng hoàng mới đúng, nhưng biết sao được, kẻ ngốc cũng có ngốc phúc mà :)), vô tình bị dạ chiến thế giới chọn trúng còn được ưu ái tặng kèm năng lực cấp SSS, nghe có vẻ xâu tạc thiên nhưng thực chất là bộ tú lơ khơ mà bé sakura trong phim thủ lĩnh thẻ bài vẫn hay dùng, haha… Đối với Phương tiểu hữu, tại hạ luôn ưu ái giành cho hắn 1 vị trí trọng trong tâm trí mình. Hắn không có tu vi tuyệt đỉnh, hay trí tuệ thông thiên, cách hành xử tầm thường của một sinh viên năm 2 thiếu khuyết kinh nghiệm xã hội, cách ăn nói hồn nhiên không già dặn, lắp bắp, xấu hổ khi đứng trước con gái, đôi khi cư xử bốc đồng và trẻ con, nhưng tại hạ lại không thể nào mà ghét hắn cho được và chắc rằng nhiều đạo hữu cũng sẽ có cùng 1 ý nghĩ như tại hạ khi đọc truyện bởi làm gì có ai lại đi ghét chính mình đâu nhỉ? Có lẽ khi lớn lên, đôi lúc chúng ta ngoảnh lại về mình của quá khứ, lúc đó ta có thể thấy bực và xấu hổ vì những hành vi trẻ con đã làm nhưng chẳng ai lại thực sự ghét những điều ấy cả, vì đó là những trải nghiệm tất yếu. Phương tiểu hữu có lẽ không phải là một hình tượng để mọi người hướng tới với những phẩm chất hơn người hay sự mạnh mẽ và trí tuệ vô song, nhưng chắc chắn Phương tiểu hữu là một con người mà mỗi chúng ta, tại hạ, hay các vị đạo hữu đều đã trải qua trong quá khứ phản ánh sự hồn nhiên, tầm thường, bộc trực, hay xấu hổ khi đối diện với con gái những bản tính, tố chất của mỗi con người bình thường từng trải qua, một con người không xa vời khó với, rất bình thường vô vi đủ để chúng ta đều hiểu được. Nhưng vật cực tất phản, vạn vật có âm có dương, sâu trong tận Phương tiểu hữu lại là một nhân cách phi thường, trí tuệ và trầm tĩnh, nếu như mặt bình thường của Phương tiểu hữu hay thể hiện ra để tồn tại trong xã hội thự, thì ngược lại nhân cách phi thường kia lại được thể hiện trong dạ chiến thế giới – nơi siêu nhiên, tụ tập của những kẻ thiên tài, kiệt xuất của nhân loại. 2 nhân cách trái biệt tồn tại hài hòa trong con người ở 1 thế giới giữa kẻ phàm và siêu phàm, tạo nên 1 cốt truyện thăng hoa, lúc trầm lúc bổng, khiến người đọc vừa yêu vừa hận. lời kết: nhiều năm tu hành, tuy chưa đắc đạo, thẹn với tu vi còn yếu kém, nhưng cái thói đời trong truyện tại hạ vẫn là thấy nhiều. tới nay, đã quá chán ghét cái thói vẽ mặt, giả trang tầm thường, cá lớn nuốt bé, già bắt nạt trẻ, hằng hà vô số các loại thư văn theo kiểu “mì ăn liền” vốn đã lỗi thời đi theo một lối mòn cũ, nếu đạo hữu nào có suy nghĩ với tại hạ thì bộ kỳ thư này có lẽ là một tác phẩm không tồi để chư vị tốn thời gian vào nó. Có lẽ sẽ không làm chư vị có cảm giác mới gặp mà đã yêu như một số tác phẩm của các đại thần khác, nhưng xin hãy tin tại hạ, cái gọi là lâu ngày sinh tình chỉ chính là bộ kỳ thư này!

Trăng Sáng Bao Lâu Có ?


Ngũ Gia: @Trăng Sáng Bao Lâu Có ? Mạn phép xin hỏi đạo hữu có quan hệ gì với Túy Nhật cư sĩ? ;))

5 bình luận

  1. Trăng Sáng Bao Lâu Có ? 27 Tháng Sáu, 2019
    • Ngũ Gia 28 Tháng Sáu, 2019
  2. Thư sơn 6 Tháng Bảy, 2019
  3. Dân ngành y 16 Tháng Chín, 2019
  4. Dân ngành y 16 Tháng Chín, 2019

Trả lời Dân ngành y Hủy