Review: Cổ Chân Nhân

Cổ Chân Nhân

Cổ Chân Nhân

Tác phẩm: Cổ Chân Nhân

Reviewer: Cổ Nguyệt Phương Nguyên

Tác giả: Cổ Chân Nhân

Thể loại: Tiên Hiệp (nuôi cổ, dùng cổ, luyện cổ)

Số chương: 18xx đang ra.

Truyện mở đầu bằng nhân vật chính Phương Nguyên, hắn kẻ xuyên việt đến Cổ Thế Giới. Sau 500 năm hắn trở thành Cổ Tiên bị thiên hạ đuổi giết vì 1 con cổ tên là Xuân Thu Thiền, giây phút cuối hắn quyết định tự bạo “Dù bỏ mình ma tâm vẫn không hối hận” và trọng sinh về 500 năm sau làm tại từ đầu, cướp đoạt cơ duyên, kỳ ngộ của kẻ khác để hoàn thành mục tiêu của mình “Vĩnh Sinh”.

Truyện kể về CHÂN MA, màu chính của truyện là màu đen. Nhân vật chính là hình mẫu của BOSS cuối, vô cùng tà ác, ích kỷ, tự tư, tàn nhẫn, vô nhân đạo, việc phản bội, lừa dối, lợi dụng người khác là chuyện bình thường xuất hiện trong suốt chiều dài câu truyện. Mục đích duy nhất của thằng main là vĩnh sinh nên nó làm tất cả để đạt được mục đích đó, không thù hằn, hay cá nhân gì cả, nên gần đây nó còn lấy trẻ con để luyện cổ -_-. Kiểu IT’S NOT PERSONAL, IT’S JUST BUSINESS.

Khuyến cáo cho ai mới đọc hoặc dưới 15 tuổi không nên đọc truyện này để tránh ảnh hưởng đến thế giới quan và cách suy nghĩ. Còn với anh em lớn tuổi và ham tiên hiệp lâu năm thì truyện này đáng đọc, mạch truyện lô-gic, tác giả viết tốt, main làm gì cũng có định hướng, mục đích rõ ràng, không làm truyện không đâu và ÁC một cách kinh khủng khiếp, không phải là kiểu ác nhân nửa mùa như mấy truyện do tụi con nít viết đâu (lấy của bạn Trần Tâm).

Tác giả miêu tả tâm lý nhân vật rất tốt, những màu sắc khác của truyện nằm ở nvp. Hi sinh có, tình yêu có, bi ai có, trung thành có…

Nvp ai cũng là lão hồ ly, cứ như sơ sẩy một cái là chết liền, nhiều tình huống được bố cục trước vài chục chương, đấu trí, đấu pháp rất hay.

Đôi lời cảnh tỉnh của Lương Ngọc Thư:

Nên nhớ, truyện chỉ là để giải trí, những gì tác giả viết ra hay tư tưởng đều nằm ở thế giới khác chứ không phải thế giới hiện tại, cần phải phân biệt rõ. Đừng bị ảnh hưởng quá nặng rồi nhìn đời đâu đâu cũng thấy dối gian lừa lọc lợi dụng lẫn nhau. Đọc truyện ảnh hưởng không ít thì nhiều, nhưng cái đáng sợ nhất là gieo xuống trong lòng ma chủng để rồi sau này những giây phút quyết định quan trọng lại làm ra những sự việc phải hối hận cả đời. Không có trọng sinh như trong truyện, không có quay ngược thời gian. Chúng ta chỉ là một con người rất bình thường, không phải vì đọc một bộ truyện mà đã có thể nhìn thấu hồng trần, trở nên cao siêu mà được phép khinh thường người khác, đó là tự mãn. Những thứ đọc được trong truyện thì đừng đem ra ngoài.

Từ group Truyện Tiên Hiệp, Huyền Ảo
https://www.facebook.com/groups/150725218437575

Các bạn có thể click vào đây để xem toàn bộ bài review của các thành viên trong group: Tàng Thư Các

Để lại bình luận của bạn